Bỏ qua nội dung

Nhật ký tuần đầu tiên đi học của Danny (phần 2)

Tháng Hai 27, 2011

(TIẾP THEO)

Thứ 4 ngày 23/2/2011

Sau một hồi đắn đo, mẹ quyết định đưa anh đi học hôm nay thay vì bố đưa như đã bàn. Tại bố anh phải đi làm từ 7h15 sáng nên mẹ thương không muốn anh phải dậy quá sớm. Với cả dù gì cũng là ngày anh ở trường cả ngày lần đầu tiên, mẹ muốn đến dặn dò cô giáo thêm 1 chút. Sáng 7h ngủ dậy, vội vội vàng vàng vệ sinh cá nhân, thay quần thay áo, túi to, túi nhỏ, 2 mẹ con cuống cuồng thế mà cũng phải gần 8h mới ra được khỏi nhà, hic. Trong khi đó mẹ 8.30 đã phải vào làm mà đi cũng phải mất 1 tiếng, nên chắc chắn luôn là sẽ đi làm muộn rồi cho khỏi phải lăn tăn. Nghe cô giáo nói giờ ăn sáng của các cháu là từ 8.30 đến 9am, nên mẹ quyết định không để anh ăn sáng ở nhà mà đến lớp thử xem sao.

Vừa đỗ xe trước cổng trường, mặt anh đã đanh lại, bình thường anh rất hay cười, ai đã từng gặp anh có thể kiểm chứng điều này, nên là mẹ anh biết ngay có vấn đề. Mẹ bế anh vào cửa lớp là anh đã sụt sịt. Đến lúc mẹ giao anh cho cô, anh gào lên thảm thiết. Mặc dù mẹ đã muộn lắm rồi, nhưng không thể làm ngơ, mẹ ngồi lại dỗ dành anh nhưng không ăn thua, anh chỉ tay ra cửa đòi “đi đi”, nước mắt lã chã làm mẹ anh cũng lã chã theo. Sau một hồi cô giáo quyết định bế thốc anh lên đi ngược vào trong phòng, một cô khác đuổi ngay mẹ về để anh không nhìn thấy. Mẹ ra khỏi phòng rồi, vẫn cố ngó lại qua ô kính, thấy anh đang nhìn ra cửa mếu máo thảm thiết. Lúc đó quả thật mẹ anh thấy tim mình như tan ra từng mảnh, vẫn phải cố đi thật nhanh…

10h sáng, mẹ gọi điện đến trường, cô thông báo, anh vẫn khóc, không ăn sáng, không uống sữa.

12h trưa, mẹ gọi điện, cô thông báo, anh bị tai nạn nhẹ đập đầu vào cái cupboard của bồn rửa tay bị bầm trán. Mẹ sôi hết cả máu nhưng biết ở tuổi của anh ngã bầm dập ko phải là hiếm nên đành chịu vậy. Thông tin tiếp theo, anh không ăn trưa, ngủ gục trên bàn ăn.

2h chiều,  Sếp hỏi mẹ một câu “Where is the hook to hang your career?” (Cái móc để treo sự nghiệp của mày lên đâu?) làm mẹ cảm thấy sống mũi cũng hơi cay cay. Mặc dù sếp của mẹ thuộc loại tâm lý và cực kỳ supportive rồi, nhưng chắc thấy từ hồi chửa đẻ xong, mẹ có vẻ ngừng phấn đấu, suốt ngày chỉ nói chuyện con cái, rồi lại giờ giấc linh tinh. Mặc dù mẹ cũng đã dùng hết khả năng để khiến sếp tin mẹ có khả năng balance gia đình và công việc nhưng có lẽ sự thật là dạo này mẹ cũng đã struggling, nhất là từ hôm Danny đi học thì mẹ không còn tâm trí nào tập trung vào công việc được. Nhưng thôi, việc này mẹ sẽ tính, anh không phải lo nhé.

2.30 chiều, nursery gọi điện tìm mẹ, thông báo phải đến đón ngay anh, họ nghi anh bị đau mắt dịch (đau mắt đỏ). Vừa sau một cuộc nói chuyện không mấy ấn tượng với sếp, mẹ lao về đón anh luôn, mặc kệ muốn ra sao thì ra. Lòng mẹ như lửa đốt, vừa giận trường, vừa giận mình, nhưng thương anh chỉ muốn khóc.

3.30 chiều, đến trường anh, gặp cô hiệu phó ngồi đấy, mẹ hỏi sự tình, thì họ bảo là lúc anh ngủ dậy, thấy mắt anh có nhiều gỉ mắt, và chảy nước mắt nên họ nghi bị đau mắt dịch. Mẹ nghĩ đến việc anh khóc nhiều quá nên mới bị toét mắt thế mà trường đã gán ngay cho bệnh tật nên giận sôi người nhưng vẫn phải kiềm chế, nhớ đến lời ông bà ngoại dặn “phải nịnh người ta để người ta để ý đến con mình”. Mẹ đi ngay đến phòng học của anh, đứng từ ngoài nhìn vào, thấy anh đang đứng ở 1 góc lớp khóc, lúc đấy mẹ cảm thấy như đứt từng khúc ruột, cố gắng nuốt hết nước mắt vào trong. Mở cửa lao vào bế ngay lấy anh. Anh trông thấy mẹ thì òa lên nức nở, bao nhiêu ấm ức trong cả ngày muốn trút hết ra, thương không để đâu cho hết được. Mặt mũi anh nhem nhuốc, nước mắt tèm nhem, mũi xanh thò lò. Trời ơi, mẹ không thể tưởng con giai của mẹ lại có ngày trông thảm thương thế này. Mẹ kiểm tra thấy mắt anh không có gì là đỏ hết, chỉ là do khóc nhiều quá nên hơi sưng. Mặc kệ cô giáo, mẹ cho anh “IT” một hồi cho anh nín (“ai ty” tức là bật tắt đèn, trò chơi yêu thích của anh khi còn ở VN). Chỉ khoảng 5 phút sau là anh có vẻ vui vẻ trở lại, anh lại hớn hở chạy vòng quanh mẹ trong khi mẹ hỏi chuyện cô xem cả ngày hôm nay anh làm được những gì ngoài việc khóc. Cô bảo anh vẽ 1 bức tranh, rồi tiện tay vẽ luôn lên mặt cô giáo (!?!)

4h chiều, 2 mẹ con về đến nhà. Thay quần áo rửa mặt mũi sạch sẽ, anh đánh hết veo 1 lưng bát mỳ pasta mẹ nấu, 1 bình sữa, 1 cốc hoa quả và 1 cốc sữa chua. Mẹ hơi có tí choáng, chắc anh phải đói lắm. Mới có thế thôi nên là đến 6.30pm là anh vẫn ăn khẩu phần bữa tối với dessert ngon lành, chả bỏ thừa tí nào. Sau đó 8pm thì làm thêm bình sữa nữa mới yên tâm đi ngủ. Khổ thân con giai mẹ bị đói cả ngày.

Thứ 5 ngày 24/2/2011

7h sáng, vừa mới mở mắt, anh đã gào khóc thảm thiết, giãy dụa trên giường, mẹ không thể tưởng tượng được là mới có hơn 1 ngày mà anh đã biết là đến giờ anh phải đi học rồi để đình công như thế. Rút kinh nghiệm, mẹ cho anh ăn sữa ở nhà (đến trường ăn thêm), và hôm nay bố đưa đi học. Mẹ anh không còn đủ dũng cảm để đưa anh đi học nữa rồi, mẹ chỉ lãnh trách nhiệm đi đón thôi (the happy part mà). Theo report của bố anh thì đến trường anh khóc và lúc bố đi khỏi anh cũng khóc. Nhưng bố anh cố gắng làm ra vẻ việc đó là rất bình thường.

Lại rút kinh nghiệm thêm từ hôm qua, nên mẹ không gọi điện nhiều đến trường, để tránh ảnh hưởng tâm lý lại không làm được việc. Thế mà cũng bồn chồn, bứt rứt suốt không yên. 3h chiều, không chịu được, mẹ nhấc điện thoại lên gọi. Thông tin như sau: anh khóc, xong nghỉ chơi 1 lúc, lại khóc, cứ thế cả ngày. Bữa sáng: không ăn. Bữa trưa: không ăn. Có một lọ thức ăn của nhà mang đến vì mẹ sợ anh chưa ăn quen đồ của trường, anh cũng không ăn. Cô cho 1 ít đồ ăn snack như bread stick nếu là bình thường anh chơi ngay, nhưng hôm nay cũng không ăn. Mẹ gửi ở đấy 2 bình sữa, cô fa xong lại đổ đi vì anh cũng không chịu uống (những ai biết anh thì đều biết anh excited thế nào mỗi khi nhìn thấy bình sữa rồi đấy!). Túm lại là anh không ăn gì ở trường hết từ sáng đến giờ, thế mà cô cũng không gọi điện thông báo gì hết cho đến khi mẹ anh gọi điện (vì theo như cô nói thì như thế là bình thường, đứa nào mới start cũng hay như thế). Mẹ anh lúc đó quá bức xúc, bao nhiêu kiềm chế của mấy hôm trước biến mất, thay vào đó là cơn giận bừng bừng. Mẹ gọi điện thẳng cho bà hiệu trưởng, hỏi lý do tại sao không thông báo cho bố mẹ anh biết khi anh không ăn uống gì cả trong suốt cả một ngày. Giả sử mẹ anh không gọi điện mà 6pm mới đến đón, tức là từ 8am đến 6pm, anh không ăn uống gì cả, nhỡ có gì xảy ra thì sao. Mẹ anh chỉ cần bỏ 1 bữa trưa là đã muốn ngất luôn rồi, làm sao một đứa trẻ 16 tháng tuổi như anh chịu được. Cũng may bà hiệu trưởng rất nice, và không take it personally. Cuối cùng thì cũng đi đến được thống nhất là trưa mai mẹ sẽ đến trường, lên một cái list thức ăn của anh cùng với bà HT, anh sẽ được “ưu tiên” ăn theo một chế độ đặc biệt hơn 1 tí so với các bạn khác.

Chiều hôm đó bố về sớm đi đón anh. Mẹ cũng về sớm (hic, cả 1 tuần bố mẹ toàn đi làm muộn và về sớm) để nấu thức ăn cho anh. Anh về, chạy vào nhà ôm chầm ngay lấy mẹ, thậm chí đến lúc mẹ nấu cơm trong bếp cũng đứng ôm chân, sợ mẹ chạy đi mất, hic, thương lắm! Sau đó, bữa tối thịnh soạn của anh được đánh chén triệt để (tất nhiên rồi vì anh rất đói mà), kèm theo 1 bình sữa to trước khi đi ngủ.

Lại một đêm không yên ả, cứ 1 tiếng anh lại giật mình tỉnh giấc khóc, chắc tại một giấc mơ không mong muốn nào đó…

Thứ 6 ngày 25/2/2011

Sau một đêm chập chờn, cả nhà anh hơi bị mệt mỏi, nhưng tất nhiên vẫn phải tỉnh dậy lúc 7h. Lại túi to, túi nhỏ nhưng vẫn kịp được bữa sáng ở nhà cho anh trước khi bố đưa anh đi học. Và vẫn khóc khi bố đi khỏi.

10h sáng, cô hiệu phó gọi điện “tâm sự “với mẹ anh, thực ra là để giải thích các phương pháp nuôi trẻ của trường. Ông ngoại hôm nọ khuyên mẹ là nên đến trường buổi trưa cho anh ăn, chứ ai lại để anh đói cả ngày. Mẹ cũng muốn thế, nhưng cô bảo việc đó chưa chắc đã tốt vì anh sẽ quen buổi trưa có mẹ đến như thế thì còn lâu mới settle in được. Mẹ nghe thấy cũng có lý nên quyết định sẽ không đến nữa. Tâm sự cũng phải đến nửa tiếng, đi đến 1 vài kết luận, quan trọng nhất là thức ăn của anh sẽ được nấu theo một độ consistency giống ở nhà, mẹ sẽ mang theo snack ở nhà đến (loại anh thích ăn) cho anh. Trưa hôm đó, trực tiếp cô hiệu trưởng xuống lớp của anh, và tự tay cô xúc cho anh. Lúc đầu anh cũng không chịu há mồm, nhưng bằng 1 cách nào đó (chắc chắn ko phải do ép buộc), anh đã đồng ý thử 1 thìa, và thấy ngon quá (theo lời cô nói) nên tiếp tục “măm măm” và há mồm rất to. Cô rất sung sướng đã quay lại video và mời mẹ đến xem. Thậm chí anh còn đánh hết veo 1 bát to đùng làm cô hơi có tí choáng vì cô cứ nghĩ người bé như anh chỉ ăn cỡ small portion, thế mà anh chơi luôn cả large portion. Túm lại các cô đều vui, cô HT gọi điện ngay cho mẹ thông báo tin mừng, mời mẹ đến xem video và bảo mẹ gửi thêm vài món snack ưa thích của anh. Sau đó buổi chiều ngủ dậy, anh ăn thêm 1 nửa quả chuối mẹ gửi, sữa thì mới chịu uống nửa bình, nhưng mẹ nghi là sữa các cô để nguội quá anh ko thích. Anh mặc dù rất háu ăn nhưng lại phải ngon và đúng kiểu anh mới ăn.

Chiều hôm đó, mẹ qua đón anh sớm. Các cô tranh nhau kể lể về anh, nào là ăn 1 bát to, nào là chơi tàu hỏa rất vui, ít khóc hơn. Mẹ anh cũng cảm thấy happy bội phần. Hôn chụt chụt lên má anh mà vừa hôn vừa phải tìm chỗ để hôn, vì mặt anh nhem nhuốc nào là thức ăn, mũi dãi tùm lum. Nhưng không sao, vạn sự khởi đầu nan, ông bà bảo thế mà.

Không dám nói trước nhiều sợ không bước qua được. Nhưng hi vọng tương lai từ nay sẽ tươi sáng hơn :x Danny ơi cố lên! Cả nhà ơi, cố lên!

Advertisements
3 phản hồi
  1. Di` Bé permalink

    Doc ma buon cuoi va nho anh qua co :p Anh se nhanh quen thoi, anh biet cach lam cho moi nguoi lo lang va xot xa de thu thach moi nguoi i ma lol

  2. Ba ngoai Danny permalink

    sang tuan moi Danny co len nhe,chiu kho an ngu,choi ngoan voi cac co va cac ban nhaaaaa

  3. Jenny permalink

    Danny oi co len nhe, e ngoan lam!!! Moi viec se ok thoi. Yeu e lam y

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: