Bỏ qua nội dung

Những thành tích bất hảo của Daniel 20 tháng tuổi

Tháng Sáu 21, 2011

Hôm nay Daniel tròn 20 tháng tuổi. Anh bây giờ thì đúng là hết tuổi baby thật rồi, vì baby người ta chỉ biết nằm ngửa một chỗ, anh bây giờ đã chạy nhanh hơn mẹ, đuổi theo anh chỉ muốn hộc bơ. Đấy là chưa cộng thêm cái khoản mồm mép leo lẻo (mặc dù toàn nói linh tinh chứ cũng chưa được câu hoàn chỉnh nào ra hồn), vô số các trò mèo và các thành thích bất hảo kèm theo hậu quả từ các trò nghịch kinh khủng của chàng đã làm mẹ anh không ít lần phải tròn con mắt bên phải, dẹt con mắt bên trái, mồm há ra mà không ngậm lại được!

Nhân dịp tròn 20 tháng, anh đã đi nguyên …1 cái móng chân cái! Mẹ anh nhớ hồi xưa đi học khoảng lớp 5, bị bạn đùa dẫm vào chân đúng ngón chân cái, tím bầm, bong móng, về khóc hết nước mắt. Thế mà chẳng hiểu ông con nghịch cái kiểu gì mà đùng cái bong luôn cái móng chân rơi lủng lẳng, đã thế vẫn thấy chạy huỳnh huỵch chả thấy biểu hiện đau đớn gì! Bó tay!

Sở thích bóp cam, bóp chuối, gặm táo, ăn vụng mận mẹ anh đã kể qua rồi, nhưng bất hảo ở chỗ, hoa quả để trên bàn ăn, anh  trèo được lên bàn để lấy (kéo ghế ra, trèo lên ghế, rồi trèo lên bàn). Đem giấu hoa quả ra …thành cửa sổ, anh cũng nhòm ra được, chỉ cần khuất bóng người lớn là anh leo phắt lên sofa, rướn người ra cửa sổ để lấy hoa quả. Hoa quả bây giờ đã được dọn sang địa điểm mới trên nóc tủ lạnh ngoài bếp, anh đứng ngoài cửa chắn (safety gate) nhìn lên đầy tức tối, hi vọng anh chưa nghĩ ra được âm mưa gì mới.

Để anh một mình trong phòng chạy sang phòng khác vài tích tắc mà không nghe thấy tiếng anh nheo nhéo, tự nhiên thấy yên ắng lạ thường  thì y như rằng vào phòng là thấy ông con đang “xử lý” một đồ vật nào đó. Đơn cử chuyện mẹ mới đi làm về, lấy cái thư mới ngoài thùng thư để trên bàn, chưa kịp đọc để vào thay quần áo cái đã. Đến lúc ra ngoài phòng khách đã thấy ông con mặt cười xu nịnh là ôi thôi chết tôi rồi, nhìn ra thấy cái thư bị gặm nham nhở chỉ còn 1 nửa!

Mà đúng là cái đồ con trai, chơi cái gì cũng phải hùng hục mới thích. Có cái thùng đồ chơi thì không bao giờ thấy anh cầm lên hay cất vào từng cái nhẹ nhàng, mà phải quăng một cái đánh rầm mới thỏa lòng, lơ mơ ở cách anh trong vòng bán kính 1m là thế nào cũng bị ăn ngay cái ô tô tải hay cái máy bay trực thăng vào đầu. Mà có đâu xa, mẹ anh đây này, ngu dại cho anh mượn điện thoại, 2 lần bị anh choảng cả cái điện thoại vào mặt, thật tình cờ và thật bất ngờ, ức hộc máu mà không làm được gì. Dạy mãi là phải nhẹ nhàng, tình cảm, không biết đến bao giờ ông con mới học được cái tính nhẹ nhàng đây!

Đỉnh điểm là hôm chủ nhật vừa rồi, ngồi trên xe ô tô đi chơi, thấy ông con thò tay vào nghiến răng bật được cả khóa carseat, mẹ với bà cứ gọi là mắt chữ A, mồm chữ O. Bà nhiều hôm mắm môi mắm lợi không bật được khóa ra vì nặng, nay ông cháu bấm phát ra luôn, từ giờ ai dám chở anh giai đi một mình nữa???

Các “trò mèo” thì vô tội vạ, có hôm mẹ đang ngủ, mở mắt ra…thấy ông con ngồi chồm hỗm trên bụng =)) cười khanh khách, xong cúi xuống tặng mẹ một nụ hôn tình cảm…ướt sũng nước dãi (đang mọc răng ạ!) :)). Cái trò đè lên người mẹ ngủ thì kể mãi rồi, bây giờ còn sinh ra cái trò thích…nhảy cắm. Tức là mẹ đang nằm, ông con đứng trên giường, giơ 2 tay lên trời, lấy đà, nhảy cắm vèo cái vào người mẹ, huhu, anh ý nặng gần bằng 1/3 mẹ anh ý mà ngày nào trước khi đi ngủ cũng phải tra tấn cái trò này. Thế nào cũng có ngày mẹ anh ý long tim gan phổi phèo vì cái trò này mất. Mà bố với bà thì không mấy khi anh thích chơi cái trò tra tấn này, toàn nhè mẹ mà nhảy cắm thôi :((

Đúng là người ta hay nói “terrible two” để ám chỉ cái lứa tuổi ngang ngược, lắm trò mè nheo tai quái của anh, nhưng không phải vì thế mà mẹ chỉ có kể tội. Thực ra anh cũng có khá nhiều thành tích để kể tốt đấy ạ. Nói chung theo chiều hướng phát triển của 20 tháng tuổi thì không có gì để mẹ anh phải phàn nàn. Trộm vía ăn uống vẫn tốt, ngày 3 bữa chính (bao gồm main & dessert) và một bữa snack chiều, kèm theo 5 bình sữa, hoa quả, bánh trái lai rai cả ngày. Đầu vào, đầu ra ổn định (tức là vào bao nhiêu là ra bấy nhiêu đấy ạ!).

Có cái phát triển rõ rệt nhất đấy là anh đã nói được rất nhiều từ. Bất kể người lớn nói gì là anh có thể nhại lại theo được ngay. Buồn cười nhất là đợt cô Trang từ  Đan Mạch sang chơi, dạy Danny nói “Trang xinh”, mẹ đùa dạy lại là “Trang béo”. Thế mà chỉ hôm sau đón bà ngoại về từ sân bay, anh vừa “Hi” vừa chỉ tay vào bà nói rất to  “Béo!” làm cả mẹ với bà há hốc mồm. May mà bà lại lấy làm khoái trá, chứ không lại tưởng mẹ anh dạy sẵn thế thì chết. Đến bây giờ sáng nào Danny thấy bà đi vào phòng cũng cười hềnh hệch “Béo”, thỉnh thoảng nói cả “Bà Béo”. Bà khoái trí chỉ Danny nói “Danny đít to”, thế mà anh cũng chỉ  bà nói “đít to“, thỉnh thoảng chỉ cả mông bố nữa =)).

Anh bây giờ cũng đã hiểu được một số câu mệnh lệnh và làm theo, ví dụ “Stand up”, “Sit down”, “Arms up”, “Go down” (những lúc anh trèo lên bàn” và “Lie down” những lúc anh nhảy choi choi lên ko chịu ngủ. Nói “Hi”“bye bye” đúng thời điểm, gọi Daddy và Mommy đúng người nhưng thỉnh thoảng vẫn hay nhầm, nhìn thấy con khủng long thì cứ vẫy loạn lên “mommy mommy”. Anh còn biết đếm từ 1 đến 10 bằng tiếng Anh và tiếng Việt, có thể đếm từ 1 đến 5 (tiếng Anh) mà không cần ai nhắc bài, từ 6 trở lên và đếm bằng tiếng Việt thì hơi khó, nhưng nhắc thì anh vẫn đếm theo được (theo kiểu học vẹt thôi). Anh chơi trò “hi five!” và “chi chi chành chành” rất thành thạo. Anh khoái nhất là được đi chơi, lúc nào thắy cả nhà mặc quần áo ra đường là anh “Đi đi” loạn cả lên, chạy ra lấy giầy rồi đưa cho mẹ “Tu tu” (shoe shoe) ra cái điều mẹ đi giày cho anh đi chơi. Bố anh chỉ cần với tay lấy chìa khóa xe là anh chìa tay ra cho bố bế để “oh tu car” (go to the car!)

Anh thích nhất là đứng ở cửa sổ phòng ngủ nhìn ra đường, thấy ô tô chạy, mỗi lúc có cái xe nào phóng vèo qua là anh quay lại “wow car” rất thích thú. Anh còn rất hay “wow” khi thấy gái đẹp nữa. Mấy lần có mấy cô người mẫu của mẹ đến trang điểm, lúc làm xong, anh chạy ra nhìn chăm chú rồi “wow” rất ngưỡng mộ làm các em người mẫu sướng run người. Được cái con giai rất giỏi ngoại giao để cho mẹ làm ăn thế là tốt! Bây giờ cứ ai được mẹ anh trang điểm xong cũng được anh chạy ra “wow” cho một phát :))

Một đặc điểm mà hầu như  ai gặp anh cũng công nhận là anh rất yêu thích âm nhạc. Mặc dù đang nghịch như quỷ sứ nhưng có nhạc nổi lên là anh hoặc dừng lại chăm chú nghe (nhạc cổ điển/nhạc êm dịu), hoặc uốn éo nhảy nhót theo ngay (nhạc vui nhộn). Mẹ anh cũng không khiên cưỡng quá trong việc bắt anh phải nghe toàn nhạc cổ điển, mà nghe tất cả các loại nhạc luôn. Hầu hết ở thời điểm hiện tại anh nghe nursery rhymes rất nhiều, bộ sưu tập đĩa DVD nhạc nhẽo của anh cũng khá lớn, với cả trí nhớ của anh phát triển khá tốt rồi nên anh đã bắt đầu nhớ được bài hát. Cộng thêm mẹ cũng hay hát theo rồi dạy anh từng câu nên anh hát cũng tự tin hơn. Ở nhà cũng có thêm đàn piano cho anh nện, bố anh có cây ghita điện từ hồi anh tí toáy đã phải giấu biến đi.

Về việc đi học thì từ hồi bà sang anh chuyển từ học full time sang học part time các buổi sáng (học đến 12 rưỡi thì bà đón về). Anh tham gia 3 câu lạc bộ ngoại khóa, Gymboree thì vẫn bám trụ suốt từ hồi 4 tháng tuổi, bây giờ thêm Kid space (nhiều trò chơi challenging hơn) cộng với cả Caterpillar Music (để học hát và nhạc nhẽo). Túm lại là hầu bao của bố mẹ có bao nhiêu là dồn hết vào anh, nhưng tất cả vì tương lai con em chúng ta nên chẳng có gì để phàn nàn, càng có động cơ cho bố mẹ làm việc điên cuồng hơn mà thôi, hic.

Nhưng được cái anh rất yêu mẹ (và tất nhiên mẹ yêu anh hơn mọi thứ trên đời) nên thấy everything is so worth it! Anh không thích “tra tấn” ai khác ngoài mẹ, rất mê ngủ với mẹ, mặc dù đêm anh vẫn phải ngủ riêng nhưng nếu nửa đêm tỉnh dậy, anh vẫn mò sang chui vào giường mẹ, hoặc cuộn tròn trong lòng mẹ, hoặc đại bàng sải cánh ngủ trên người mẹ. Người bố to thế mà anh cũng không chịu nằm lên. Thỉnh thoảng đang chơi rất hăng say, anh cũng nhớ ra chạy lại ôm mẹ một cái, xong lại chạy ra chơi tiếp. Mẹ hay nói “I love you” còn anh hay đáp lại “I eat you!” (chắc là I love you theo cách của riêng anh). Thường nếu anh khóc thì chỉ có mẹ mới dỗ được anh, còn lại anh không nghe ai hết. Anh cũng rất yêu bố và bà, nhưng bố thì rất nghiêm khắc nên anh sợ hơn, còn bà thì dễ…walk over nên hay bị anh mè nheo hơn.

Hôm nay anh tròn 20 tháng, mẹ chúc anh ngày càng chóng lớn (hay ăn thì không cần chúc, trộm vía!), ngoan hơn một chút, phát triển trí tuệ thật tốt và sẽ mãi mãi đáng yêu như con trai của mẹ lúc nào cũng như thế! I love you Daniel xx

Advertisements
2 phản hồi
  1. just found out I can comment on Daniel’s blog using my facebook account too, just click the Facebook button below to log in, haha, I am so low tech :((

  2. Di` Bé permalink

    Wow, Danny thật lắm trò nhí nhố, iu lắm cơ :x

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: