Bỏ qua nội dung

Kinh nghiệm tập ăn dặm của Daniel

Tháng Sáu 5, 2012

Đợt trước có mốt số mẹ xem ảnh và video ăn uống của Daniel pm với email hỏi mẹ cháu phương pháp tập ăn dặm cho con thế nào. Mẹ cháu bận quá chưa có thời gian trả lời từng người mà hứa hẹn sẽ viết một cái note, đến hôm nay mới thực hiện được đây. Dạo này đảo qua facebook cũng thấy nhiều mẹ than vãn con lười ăn nên hi vọng note này sẽ giúp ích các mẹ được phần nào. Tất nhiên đây sẽ là kinh nghiệm của cá nhân và mẹ cháu cũng mới chỉ có 1 em bé để “thử nghiệm” thôi nên mẹ nào có con ăn giỏi ăn ngoan ( trộm vía!) cũng mong các mẹ đóng góp thêm ý kiến nhé.

Từ lúc sinh em bé thì mẹ cháu cũng nghiên cứu sách vở và internet về vấn đề nuôi con khá kỹ, đặc biệt là vấn đề ăn dặm. Ăn dặm kiểu Nhật, kiểu Tây, kiểu Việt Nam, đủ cả! Thực chất ăn dặm kiểu Nhật và kiểu Tây cũng khá giống nhau về nguyên tắc logic và khoa học, chỉ khác nhau về loại thức ăn. Ăn dặm kiểu Việt không phải là đáng bị chê trách như mọi người vẫn nghĩ vì ông bà, bố mẹ nuôi mình kiểu đó vẫn lớn khôn, vẫn ăn uống ngon lành đó thôi.  Có chăng là cách ăn kiểu “Việt truyền thống” (để phân biệt với các mẹ Việt đã hội nhập hơn bây giờ) khá là bản năng, truyền miệng qua các thế hệ mà thiếu  tính cập nhật,  hơi thiếu logic và quan trọng là chưa có nghiên cứu sâu về vấn đề dinh dưỡng cho trẻ bằng các nước đã phát triển (bảo sao chân mình không dài :D).  Nói dông dài như vậy để thấy là không nhất thiết cứ phải áp dụng rập khuân một phương pháp nào cả vì trẻ con mỗi đứa một khác, mà quan trọng là bố mẹ phải tuân thủ nguyên tắc về logic, khoa học và dinh dưỡng cho con.

Mẹ cháu đúc kết tất cả kinh nghiệm bằng 9 “quy luật vàng” sau:

1.  Đối với các bé phát triển bình thường, chỉ nên cho bé bắt đầu ăn dặm khi tròn 6 tháng tuổi.

Không nên bắt bé ăn dặm quá sớm. Một số mẹ tâm lý lo lắng con mình chỉ uống sữa thôi mà không ăn thì không đủ chất, nên thường khi con khoảng 4 tháng đã bắt đầu cho ăn dặm rồi. Nhưng theo nghiên cứu thì trước 6 tháng tuổi hệ thống tiêu hoá và vị giác của bé chưa phát triển hoàn thiện, nên nếu cho bé ăn quá sớm có thể dẫn đến các vấn đề về tiêu hoá, không hấp thụ được thức ăn và khiến bé sợ ăn. 6 tháng đầu tiên nguồn sữa mẹ là nguồn dinh dưỡng tốt nhất cho con. Tất nhiên cho con ăn dặm sớm hay muộn là quyền quyết định của từng mẹ và tuỳ thuộc hoàn cảnh nữa. Nhưng tốt nhất mẹ hãy tự nhận biết  các dấu hiệu khi nào con mình đã sẵn sàng để bắt đầu ăn dặm hơn là bắt con ăn theo bản năng hay vì người khác bảo thế, ví dụ  trẻ nhìn người lớn ăn thòm thèm, đưa thìa đũa ra cho con chấm mút thì đã há mồm hoặc lè lưỡi liếm. Có một số trường hợp bé ko bú sữa mẹ hay bị dị ứng thành phần sữa bột , hay vì một lý do sức khoẻ nào khác mà bác sỹ sẽ khuyên cho con ăn dặm sớm hơn để đảm bảo dinh dưỡng cho bé thì đây là những trường hợp bất khả kháng.

Bạn Daniel bắt đầu chấm mút vào khoảng 5 tháng rưỡi. Mẹ nạo ít chuối cho vào cái thìa cho bạn ý gặm. 6 tháng tuổi bắt đầu ăn dặm chính thức.

Daniel 6 tháng tuổi ăn dặm lần đầu tiên

2. Tập cho bé khả năng nhận biết mùi vị

Từ 6 đến 7 tháng chỉ nên ăn bột ngọt (hoa quả, rau). Sau 7 tháng mới nên ăn bột mặn có đạm (thịt, cá). Khi mới bắt đầu ăn dặm, mẹ không nên quá phấn khích bằng cách bỏ công tốn sức nấu món này món nọ với hi vọng con sẽ ăn ngay để rồi thất vọng. Vị giác của bé không thể như của người lớn để có thể thích ăn và nhận biết món nào ngon ngay được. Quy tắc của mẹ cháu trong 1 đến 2 tháng đầu ăn dặm, mỗi bữa chỉ ăn đúng 1 loại thức ăn, ví dụ chuối, táo, lê, bí đỏ, cà rốt, rau chân vịt v.v…xay từng loại riêng KHÔNG bao giờ trộn lẫn, để bé học được vị của từng loại thức ăn và mẹ cũng nắm được con mình thích và không thích vị nào. Mỗi  loại ăn liền luôn 3, 4 bữa mới đổi sang món khác, thứ nhất là để bé làm quen và nhớ vị, thứ 2 là vì thường sau 3 bữa mới là thời gian đủ để hình thành triệu chứng dị ứng (nếu bé ko hợp với loại thức ăn này) hay nôn oẹ ( nếu đây có thể là loại thức ăn khó tiêu cho bé) để mẹ biết mà điều chỉnh.

Sau giai đoạn “thực tập” này mới  nên nấu thành món ăn hoàn chỉnh kết hợp các loại thức ăn với nhau. Và lúc này mẹ đã biết bé thích và ghét món gì để biết đường “khôn khéo” mà trộn lẫn. Ví dụ Daniel thích ăn cá hồi, pho mát, nhưng ghét ăn rau chân vịt (spinach), nên mẹ cứ thế làm món cá hồi nướng pho mát, sốt rau chân vịt đảm bảo ăn không biết mà chê.

3. Think big but start small! Nên bắt đầu ăn dặm ít một.

Khi bé mới ăn dặm, nên cho con ăn ít một, tăng dần theo độ lớn của con. Các mẹ đừng tham nhồi nhét cả bát ngay mà sẽ có kết quả ngược. Cứ  nghĩ từ logic của chính bản thân mình mà áp dụng cho con, cái gì mình chỉ ăn ít  thôi thì ăn xong vẫn thấy thòm thèm, chứ  ăn đến mức phát nghẹn không thở nổi thì về sau có cho ăn nữa cũng sợ đến già. Bé ăn cảm thấy ngon miệng tiêu hoá sẽ dễ dàng, hấp thụ chất dinh dưỡng tốt và phát triển thể chất khoẻ mạnh. Bé ăn mà cảm giác bị bội thực, nhồi nhét thì dù đầy  bụng cũng khó có thể tiêu hoá hay hấp thụ được dinh dưỡng, nên các mẹ đừng ngạc nhiên tại sao con mình nhồi cho con ăn uống đầy đủ mà vẫn bị suy dinh dưỡng (béo phì cũng chính là một dạng của suy dinh dưỡng nhé chứ ko phải chỉ còi mới suy dinh dưỡng đâu). Các mẹ cũng nên nhớ dạ dày của bé trong giai đoạn tập ăn này vẫn còn rất  nhỏ, sức chứa chỉ có hạn.

Tháng đầu tiên ăn dặm, mỗi bữa mẹ chỉ cho bạn Daniel ăn từ 30-60ml, tức là khoảng 5, 6 thìa thức ăn thôi, với một tâm lý thoái mái đây là giai đoạn TẬP ĂN. Còn lại sữa cho  đến 9 tháng tuổi vẫn là nguồn dinh dưỡng và thức ăn chính cho dù một ngày tập ăn dặm cũng 3, 4 bữa. Sau 9 tháng tuổi mới ăn dặm ngày 3 bữa chính, mỗi bữa đầy đủ món chính, tráng miệng và nước uống (sữa, nước hoa quả hoặc chỉ nước lọc) tức là  tăng lượng thức ăn nhiều để đảm bảo no.

4. Dinh dưỡng và cách chế biến món ăn

Theo nghiên cứu về dinh dưỡng thì chỉ có hoa quả tươi, rau củ hấp chín còn nguyên màu mới đảm bảo giữ nguyên được lượng vitamin tự nhiên cho bé. Còn tất cả rau quả nấu chín hoặc ninh hầm dừ thì chỉ còn bã, ăn chỉ để no chứ nguồn vitamin đã bị mất hết trong quá trình ninh hầm này. Riêng thịt cá, người Tây, người Nhật cũng thích ăn sống  hoặc hơi tái (rare) vì cùng một lý do. Nhưng tất nhiên dạ dày của bé không thể cho phép điều này nên thịt cá luôn luôn phải đảm bảo nấu chín. Đặc biệt trong giai đoạn trước 1 tuổi, các món ăn của bé không nên nêm  mắm, muối hay đường và chế biến với nguyên liệu tự nhiên nhất có thể ( các mẹ có thể thấy tất cả các hộp thức ăn cho bé ở Anh đều ghi  rõ “no sugar, no salt, no preservative” (không đường, ko muối, ko chất bảo quản). Gia vị nấu nướng có thể từ chính nguồn thức ăn, ví dụ carot có vị ngọt, cà chua có vị hơi mặn, hoặc đơn giản hơn cả là mua viên gia vị dành riêng cho bé như kiểu viên Knor chế biến từ nguyên liệu 100% tự nhiên thì sẽ ngon hơn rất nhiều (ở Vn không biết có không nhưng ở Anh có khá nhiều, tuy giá cả ko phải là rẻ cho gia vị).

Vì mẹ bạn Daniel đi làm cũng khá bận, nên mỗi khi nấu một món nào, mẹ thường nấu thành 4 phần, một phần ăn ngay, còn lại cất ngay vào ngăn  riêng để đông lạnh ăn dần trong tuần.  Quá trình đông lạnh không hề làm mất chất dinh dưỡng mà chỉ có quá trình nấu nướng mới ảnh hưởng đến lượng vitamin cho bé mà thôi.

5. Hình thành thói quen và kỷ luật trong ăn uống.

Ngay từ khi Daniel mới ăn dặm mẹ cháu đã lập một thời gian biểu cả tuần, giờ nào ăn gì, lượng bao nhiêu để tất cả mọi người làm theo. Thực ra luyện cho con kỷ luật và thói quen (routine) ăn uống ngay từ ngày đầu là cực kỳ quan trọng vì ở giai đoạn này bé bắt đầu có khả năng nhận biết và phát triển trí nhớ. Ví dụ nếu 6pm là giờ ăn tối, thì ngày nào cũng 6pm là ăn tối, không muộn hơn mà cũng không sớm hơn để tạo thói quen cho bé đến giờ là ăn (sau này con lớn lên thì có thể flexible hơn một chút về giờ giấc). Ngoài ra khi ăn, Daniel bắt buộc phải ngồi trên ghế ăn high chair (kể cả đi ra ngoài nhà hàng hay đến nhà người khác, mẹ cháu cũng trang bị đai an toàn để buộc vào ghế), đeo yếm, không vừa ăn vừa xem ti vi, không bao giờ bất kể trường hợp nào người lớn được bế ẵm trong lúc ăn (kể cả lúc ốm). Mỗi bữa tập trung ăn maximum đúng 20 phút (bây giờ lớn rồi nhiều khi chỉ 5, 10 phút là xong bữa). Một số người nghĩ cho bé vừa ăn vừa chơi đồ chơi hoặc xem ti vi thì sẽ dụ được bé ăn nhanh hơn, nhưng trên thực tế như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến sự tiêu hóa của bé. Bé càng không bị phân tán tư tưởng thì ăn càng nhanh, ngoài ra bé sẽ tập trung vào nhai, nuốt, nhận biết vị thức ăn và tiêu hóa tốt hơn.  Từ 6 tháng tuổi đến tận bây giờ mẹ cháu vẫn duy trì thói quen kỷ luật ăn uống như bộ đội này, không hề lung lay, nên bây giờ đến lúc đã hiểu và nhận thức tốt, mẹ chỉ việc nói “Daniel, dinner time!” (đến giờ ăn tối rồi!) là con trai tự động ra bàn ngồi.

Vì bây giờ con đã 2 tuổi rưỡi rồi nên mẹ tự để Daniel quyết định lượng ăn, món nào ngon, anh tự động bê đĩa xin thêm, món nào không hợp khẩu vị thì chỉ ăn 1 nửa là chán, có ép ăn cũng không được. Những lúc Daniel không thích ăn thì mẹ cũng chỉ khuyến khích bằng cách khen ngợi con ăn thêm thìa này thì con là good boy chẳng hạn, nhiều lúc anh ý cũng cố mở mồm, còn nếu đã lắc đầu quầy quậy, thì coi như bữa ăn kết thúc.

6. Trẻ tập nhai càng sớm thì sẽ càng thích ăn hơn, trẻ tập nhai càng muộn thì sẽ càng sợ ăn.

Động tác nhai tiết dịch vị, sẽ làm cho bé ăn cảm thấy ngon miệng và ăn được nhiều hơn là chỉ ngậm và nuốt. Phương pháp của Tây và của Nhật đều khuyến khích mẹ cho con bắt đầu tập ăn thô từ lúc 8, 9 tháng tuổi. Ở Việt nam có vẻ các mẹ “chưa tin tưởng” con mình có khả năng nhai được khi chưa có răng, nên rất chần chừ trong việc cho con ăn thô, phải sau 1 tuổi, 18 tháng mới thực sự bắt đầu. Thực tế bé có khả năng nhai ngay cả khi chưa mọc một chiếc răng nào! Luyện cho bé tập nhai sớm trong giai đoạn đang tìm hiểu thế giới xung quanh này (8,9 tháng) sẽ khiến bé thích ăn hơn và sớm tạo thói quen cứ có thức ăn vào miệng là nhai. Để đến lúc bé sau 1 tuổi, 18 tháng mới bắt đầu với việc ăn thô, thì lúc đấy nhận thức của bé đã rõ và đã có thói quen ăn đồ mịn chỉ việc nuốt rồi, không biết nhai/ lười nhai sẽ khiến bé lười hoặc không thích ăn thô, mỗi khi có thức ăn thô vào miệng sẽ nhè ra ngay. Thậm chí khả năng tiêu hóa của các bé lớn (toddler) nếu không quen với việc nhai sẽ kém hơn nhiều, có thể khiến bé nôn ọe dù chỉ ăn thức ăn hơi cứng một chút.

Từ 6 – 8 tháng thì hầu hết thức ăn của Danny mẹ xay mịn hoàn toàn, nhưng khi bắt đầu 9 tháng thì mẹ bắt đầu nghiền thức ăn bằng cối xay tay (tạo độ mịn không đều), hoặc dùng mày xay ở tốc độ chậm để thỉnh thoảng vẫn còn 1 vài miếng thức ăn (chủ yếu như khoai, cà rốt) còn lổn nhổn. Cháo kiểu Viêt Nam chưa bao giờ là món ăn chính trong thực đơn cho Daniel (chỉ trừ khi con ốm hoặc bị đau bụng cần ăn plain). Mà kể cả là bây giờ ăn cháo, thì Daniel vẫn nhai…như đúng rồi. Daniel ăn hầu hết các món ăn với thành phần như nấu cho bố mẹ, chỉ khác nhau về độ thô mịn mà thôi. 18 tháng đã ăn cơm, mỳ pasta như người lớn, rau củ thì hầu hết chỉ phải cắt nhỏ hạt lựu chứ ko còn phải nghiền nát nữa. Khi còn bé thì mẹ có thể xúc từng thìa nhỏ, nhưng đến khi biết nhai, thì nên khuyến khích con ăn hẳn 1 thìa đầy thức ăn. Các mẹ đừng sợ con bị nghẹn nếu đã biết nhai tốt, vì thực chất nhai nhồm nhoàm nhiều thức ăn trong mồm cũng khiến bé tiết nhiều dịch vị và thấy ngon miệng hơn là ăn tí ti từng tí một không cảm nhận được hết vị thức ăn. Nếu các mẹ để ý video ăn uống của Daniel, sẽ thấy anh ý ngoạm từng thìa rất to. Ăn chuối thì cũng phải ngoạm miếng cỡ 2, 3 cm, cam quýt là nhét cả múi to vào mồm luôn.

Ăn dặm kiểu Tây còn có 1 phương pháp nữa gọi là “led feeding”, tức là để cho con tự ăn ngay từ tháng thứ 7. Phương pháp này thì tùy vào cha mẹ có muốn chọn hay không vì cũng có nhiều điểm cộng và trừ. Theo phương pháp này, cha mẹ để thức ăn của con lên bàn, chủ yếu là loại thức ăn khô và những loại có thể cầm nắm được. Sau đó cha mẹ cầm tay dạy con tự bốc cho vào miệng ăn. Phương pháp này tin rằng để bé chủ động tự ăn càng sớm thì bé sẽ càng tự  tin trong chuyện ăn uống và thích ăn hơn (vì bốc thức ăn cũng như một phát hiện, một trò chơi mới). Phương pháp này đòi hỏi bé phải nhai từ rất sớm. Mẹ nào thích thì cũng nên nghiên cứu thêm về phương pháp này.

Gặm táo lúc 10 tháng tuổi

7. Mỗi trẻ em là một cá thể độc lập và hoàn toàn khác nhau về vị giác và  khả năng ăn uống

Điều này hoàn toàn chính xác nên các mẹ càng hạn chế so sanh con mình với con người khác sẽ đỡ stress trong việc nuôi con. Trẻ con mỗi đứa 1 khả năng khác nhau, con trai ăn sẽ nhiều và nhanh hơn con gái. Trẻ ham nghịch ngợm có thể sẽ nhanh đói hơn trẻ ít hoạt động. Trẻ ăn theo khả năng (không bị nhồi nhét) sẽ nhanh đói hơn trẻ bị ép ăn. Ngoài ra khả năng hấp thụ của từng trẻ cũng khác nhau, nên lượng thức ăn đầu vào nhiều khi không phải là đánh giá chuẩn cho sự phát triển của bé. Theo dõi cân nặng phát triển đều của con 9 tháng đầu tiên là vô cùng quan trọng, nhưng từ 1 tuổi trở ra, bé phát triển chiều cao là chính, còn cân nặng sẽ bị chững lại, mỗi năm sau đó, có khi chỉ tăng 1 đến 2 kg là chuyện rất bình thường. Bé ốm bỏ ăn cũng là chuyện hết sức bình thường, những lúc này bé chán ăn mẹ càng không nên vì thương con mà ép. Vì sau này khi hồi phục bé sẽ tự cảm thấy đói, tự đòi ăn và ăn nhiều hơn, cân nặng cũng sẽ phục hồi rất nhanh. Các mẹ nên nhìn vào các điểm tích cực này để thấy việc nuôi con và ăn uống không bao giờ là một gánh nặng.

Mẹ cháu thực chất chưa bao giờ phải stress vì nuôi con, mà hầu hết chỉ stress vì người lớn không nhất quán trong việc nuôi con, nhưng đó cũng chỉ là thời gian ban đầu, bây giờ mọi chuyện đều thuận lợi. Riêng về chuyện ăn uống, mẹ để cho Daniel khá chủ động. Ví dụ như  bây giờ anh đã hiểu và có chính kiến của riêng mình; đi làm về, mẹ sẽ hỏi tối nay Daniel thích ăn cơm, hay phở xào hay mỳ pasta. Thường anh cũng suy nghĩ là tự đưa ra lựa chọn của riêng mình. Thế là đến bữa tối anh ăn đúng món mình yêu cầu, vừa hợp khẩu vị lựa chọn, vừa tránh “bất ngờ” cho mẹ kiểu mất công nấu 1 món gì mà anh lại  không thích.

8. Cách tập cho con ăn món ăn mới (cho trẻ từ 18 tháng trở lên)

Tốt nhất là mẹ nên giới thiệu từng loại thức ăn mới trong 6 tháng đầu ăn dặm (6 tháng đến 1 tuổi) chứ đừng để đến lúc 1 tuổi, 18 tháng mới bắt đầu ăn món mới thì trẻ sẽ bị tâm lý sợ ko dám thử. Daniel thích ăn pasta là bởi vì anh đã ăn pasta ngay từ khi mới có 7 tháng tuổi. Ngoài ra đừng nghĩ vì cha mẹ ghét ăn một món gì mà con mình cũng phải vậy (trừ khi là theo đạo). Mẹ cháu thực ra rất ghét hành tỏi, nhưng hầu hết các món của con, mẹ đều xào nấu hành tỏi gia giảm đủ cả.

Tuy nhiên không thể tránh khỏi việc mẹ muốn cho con ăn món mới mà trong giai đoạn đầu chưa giới thiệu vì nguồn thức ăn là vô biên. Nhưng vì tâm lý trẻ đã lớn có thể sợ thử những món mới, nhiều khi chưa ăn đã lắc đầu, nên cha mẹ nên làm gương, ví dụ ngồi ăn cùng, biểu cảm rõ rệt sau khi ăn món đó, để cho bé thấy món đó ngon như thế nào và tò mò muốn thử, ví dụ xuýt xoa ôi ngon quá, chóp chép miệng, hoặc bố mẹ đút cho nhau ăn rồi người kia khen ngon. KHÔNG bao giờ được tự nhiên nhét một thức ăn lạ vào mồm con mà con chưa đồng ý, sẽ gây cho bé tâm lý sợ hãi, cho dù món đó có ngon thế nào, kể cả sau này lớn lên bé cũng không dám thử vì tâm lý nhìn thấy món đó nhớ lại cảm giác giật mình sợ thế nào sẽ ảnh hưởng rất lâu dài (bad first impression).

Mẹ cháu đã áp dụng cách này thành công với Daniel. Ví dụ, hồi bé ăn quả dâu strawberry thì toàn xay ra nên không biết hình thù thế nào, đến khi lớn đưa cho cả quả thì sợ nhất định lắc đầu. Nhưng bố mẹ diễn vở ăn dâu ngon thế nào, thế là anh ý cũng chịu há mồm thử, xong rồi thích quá, chén hết sạch cả phần của cả bố và mẹ. Sau này ngày nào cũng giục mẹ mua strawberry cho ăn. Mẹ cháu cũng áp dụng cách này với ăn dứa, đu đủ, tôm, mực, bánh cuốn, các món ăn các nước như Pad Thai, cơm HQ bimbimbap, v.v..

9. Tự ăn, tự xúc là cách tốt nhất kích thích sự thích ăn của trẻ nhỏ

Để có thể làm được việc này, đòi hỏi sự kiên nhẫn vô cùng của người lớn. Theo phương pháp “led feeding” nói ở trên thì bé có khả năng tự ăn từ ngay lúc 7 tháng tuổi (bằng cách bốc). Bé có khả năng cầm thìa, dĩa (với sự hỗ trợ của người lớn) ngay từ lúc 9, 10 tháng (khi đã phát triển khả năng cầm nắm), và nếu dạy liên tục và kiên trì, bé sẽ có khả năng tự cầm thìa xúc độc lập từ lúc 12-14 tháng tuổi. Daniel nhờ đi học ở trường được các cô dạy nên đã có thể tự cầm thìa dĩa ăn lúc 16 tháng tuổi. Tất nhiên trong giai đoạn đầu tiên tập tự ăn này sẽ rơi vãi tung tóe, nhiều khi cả bát chỉ ăn được 1 nửa, còn 1 nửa là rơi ra ngoài. Nếu mẹ nào không đủ kiên nhẫn và không chịu được sự tung tóe này thì sẽ khó lòng thực hiện được.

Mẹ cháu ban đầu cũng định give up vì đi làm về đã mệt còn phải đi hầu cơm rơi cơm vãi của con, nhưng được sự hỗ trợ của bà và bố thì mọi chuyện đã đâu vào đấy.  Ban đầu lúc mới tập thì nên để 2 thìa, 1 thìa cho mẹ xúc cho con, và 1 thìa con tự xúc cho con, bên dưới nên trải 1 tấm nylon (nhất là nếu nhà trải thảm), ăn rơi vãi xuống đó xong chỉ việc nhặt tấm nylon đi phủi. Mẹ có thể cầm tay con đưa vào mồm, uốn nắn ngay từ bước đầu tiên. Thực tế, đi học nhìn bạn bè tự ăn để con học tập theo cũng rất hiệu quả. Và một thực tế nữa mẹ phải chấp nhận là thức ăn rơi vãi là thức ăn bị lãng phí và sẽ không vào bụng con, mẹ chỉ cần lơ là không để ý 1 tích tắc con có thể gạt cả đĩa thức ăn xuống đất. Nhưng giai đoạn này sẽ qua rất nhanh và công sức luyện tập của cả nhà sẽ được đền đáp bằng những bữa ăn nhanh gọn, mẹ có thể rảnh tay làm được nhiều việc khác mà con cũng thích ăn uống hơn (trẻ đặc biệt thích tự lập hơn người lớn tưởng nhiều). Mẹ cháu để ý nếu người lớn xúc thì đến khoảng nửa đĩa là Daniel bắt đầu thấy chán ăn, nhưng cũng cùng thức ăn đó, nếu anh tự xúc, thì sẽ hết nhoáy cái đĩa mà không phàn nàn gì.

Nói chung trong cuộc sống vô cùng bận rộn này thì mẹ cháu áp dụng tất cả 9 điều trên và thấy mọi thứ quả thực dễ dàng hơn rất nhiều. Bữa ăn cho con chưa bao giờ phải là 1 cực hình cho bất kỳ ai, mà thường lại là thời gian khá relax. Con ăn ngoan thì mẹ cũng khỏe mà ra sức phấn đấu. Vậy nên mẹ cháu đúc kết lại vài kinh nghiệm như vậy, vừa để sau này lấy ra dùng lại, vừa hi vọng giúp ích được gì cho các mẹ có con sắp đến độ tuổi ăn dặm nhé!

Tham khảo thực đơn của Daniel:

+ Thời gian biểu ăn dặm từ 6-9 tháng tuổi

+ Thực đơn ăn dặm từ 6-9 tháng tuổi (áp dụng sau giai đoạn “thực tập)

+ Thực đơn từ 9 – 18 tháng tuổi

+ Thực đơn từ 2 tuổi trở lên

Mai Nguyen (Copyright 2012)

Advertisements
Gửi bình luận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: